Phòng thưởng trà

Amazing Day - Amazing Grace

31 days song challenge | day 9 – 15

Mình biết challenge này nhờ một cô bạn. Đây là một dịp hay mình chia sẻ gu âm nhạc của mình 😉 Như Inktober, một cách để thư giãn đầu óc và tổng hợp lại những gì mình biết.

Các bài viết liên quan:
Day 1 – 8

Day 9. A song makes you happy – Serendipity by BTS

Với thói quen nghe nhạc của mình thật khó để chọn một bài “khiến mình hạnh phúc”. Được an ủi, thấy đồng cảm cũng là một dạng hạnh phúc. Nhưng vì những ngày sau có chủ đề như thế này nên mình sẽ chọn 1 bài mình thấy hợp ý nhất, dễ thương và vui tươi nhất, đó chính là Serendipity. Tình yêu định mệnh chính là ngụ ý của bài hát này.

Day 10. A song that makes you sad – Falling by Harry Styles

Đây cũng là bài hát mình thích nhất từ album Fine Line. Nốt cao của Harry ở Falling đúng đỉnh. Có lẽ những bài khiến mình thấy buồn đều sẽ đến từ vocal cao ngất ngây như Jar of Hearts của Christina Perri hoặc Secret Love Song của Little Mix.

Continue reading “31 days song challenge | day 9 – 15”
Amazing Day - Amazing Grace

31 days song challenge | day 1 – 8

Mình biết challenge này nhờ một cô bạn. Đây là một dịp hay mình chia sẻ gu âm nhạc của mình 😉 Như Inktober, một cách để thư giãn đầu óc và tổng hợp lại những gì mình biết.
img_9071

Day 1. A song you like  with a color in the title – Red by Taylor Swift


Thực ra Red ko phải bài đầu tiên mình nhớ tới. Nhưng vì bài đầu tiên đó lại hợp với một chủ đề sau này nên mình muốn thay bằng một bài khác.
Hồi đi học thêm ở Lý Tự Trọng, mình tình cờ đọc được đoạn này trên bàn học do ai đó viết lên:
“Losing him was blue like I’d never known
Missing him was dark grey, all alone
Forgetting him was like trying to know somebody you never met
But loving him was red”

Các sắc thái của tình yêu được ví von với màu sắc, và mình cực kỳ ấn tượng và thích thú. Nhưng mãi sau này mới biết đó là một phần lời của Red :))

Day 2. A song you like with a number in the title – 2! 3! by BTS


Không nghi ngờ gì nữa chính là 2! 3! của Bangtan. Lời nhạc động viên cùng đếm 2, 3 rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi có ý nghĩa lớn đối với cá nhân mình.

Dịch bởi Young Forever

Continue reading “31 days song challenge | day 1 – 8”
[Tiểu thuyết] Hoài Dương

(Hoài Dương) Chương 4. Án treo

Credit original pic to the owner

Lẽ thường nếu có tranh chấp, mọi sự sẽ được đưa ra đình làng nơi các bô lão là người giải quyết. Nhưng chuyện hôm nay bị mang tới chỗ xã quan (1) ấy là vì ông ta là họ hàng họ Lê. An nói ông Đại không tin tưởng các bô lão của làng Tây Thủy sẽ đưa ra quyết định công bằng vì tiếng thơm của Phú ở đây không ai không biết. Cũng chính tiếng thơm ấy đã kéo bao nhiêu người đến phiên xử. Ngoài nhà xã quan, những cái đầu nhấp nhô hóng chuyện, tìm cách trông vào người họ luôn cho rằng biết phép tắc, có học hành đàng hoàng đang bị còng tay quỳ phủ phục trước bàn phán xử. Khó khăn lắm, Dương mới chen được tới hàng đầu, hội ngộ cùng với bác Xuân ở ngay cửa.

Xã quan vận trên mình áo viên lĩnh màu chàm, tóc được vấn gọn dùng khăn quấn có dây sắt cố định. Ông ta ngồi nghiêm chỉnh ở ghế trên, bên trái ở nơi thấp hơn là người ghi chép lại các vụ việc được giải quyết. Ở giữa nhà, sáu tên lính đứng nghiêm nghị thành hai hàng, trên tay cầm sẵn một chiếc gậy. Ông Đại và thằng Hùng đứng sau bọn họ, ngang hàng với người ghi chép. Trong khi đó, Phú, hai tay bị trói bằng dây thừng, buộc phải quỳ giữa nhà đợi phán.

Continue reading “(Hoài Dương) Chương 4. Án treo”
Thơ

(Thơ) Hoàng tử trong lồng son

EIC2Zw2UEAMMnFs: @BTS_GRAY

(credit: @BTS_GRAY)

Hình ảnh anh trong hộp kính cùng kỹ thuật phun nước tạo hiệu ứng như mưa trong MV ở buổi trình diễn Epiphany tại Speak Yourself Final là cảm hứng để mình viết bài thơ này.
Là dân không chuyên, chủ yếu viết theo cảm xúc.
Xin đừng mang bài viết đăng ở bất kỳ nơi nào khác.

 
 

HOÀNG TỬ TRONG LỒNG SON

hoàng tử trong lồng son
tứ phía mưa vây phủ
mưa, lệ Trời,
nỗi buồn loài người

hoàng tử trong lồng son
buồn đau ở ngoài kia
là chàng bỏ mặc chúng
hay chúng bao vây chàng?

hoàng tử trong lồng son
chờ đợi nào là vô hạn
tự do
hay đau buồn tiêu tan?

hoàng tử trong lồng son
không mong được giải cứu
bởi cô đơn là Chiron (*)
của riêng người.
 

(*) trong Chiêm tinh, Chiron là vết thương không bao giờ chữa lành.

 

191026/ 191124
.gemrose

[Tiểu thuyết] Hoài Dương

(Hoài Dương) Chương 3. Bẫy

Credit original pic to the owner

Bệnh tình của mẹ cái Ninh ngày một nặng. Hôm rằm làm mâm lễ, khi đang cố đuổi mấy đứa nhóc nhà khác trộm đồ cúng, bụng bác bất chợt đau dữ dội đến mức bất tỉnh. Khi ấy, Ninh đứng cạnh mẹ hoảng loạn cả lên. Đến lúc qua nhà bác Xuân gọi người, mặt mày em hẵng còn tái mét lấm lem nước mắt. Còn bọn người biết chuyện bác Lạc gục ngã được dịp xì xào cô hồn chuẩn bị đem bác ấy đi xuống suối vàng.

– Cô đã thấy đỡ hơn chưa? – Bác Xuân đỡ bác Lạc ngồi dậy. Tấm yếm ướt đẫm mồ hôi cần được thay.

– Em đỡ hơn rồi, may mà có bác. – Hơi thở có phần nặng nề, chút ý thức ít ỏi để nói câu cảm tạ này ngay cả bản thân bác Lạc còn thấy bất ngờ. – Cũng không còn bao lâu nữa nhỉ?

Nụ cười méo mó, bác hỏi không để trông chờ một lời động viên. Bản thân bác biết giới hạn của mình. Những người khác cũng biết vậy. Thế nên, chỉ có sự im lặng làm câu trả lời.

– Phải chi em sinh được con trai thì tốt biết mấy. – Bác Lạc tự trách mắng bản thân. Những lời này mấy ngày đến chăm sóc bác, không khi nào Dương không nghe. Điều nuối tiếc nhất đời người lặp đi lặp lại vào khoảnh khắc gần kề cái chết là đây hay sao? – Như thế cái Ninh sẽ bớt khổ sở nếu em chết đi. Thầy nó sẽ đối đãi dễ dãi với nó hơn. Nó cũng sẽ dễ tìm được tấm chồng. – Đôi mắt bác mơ màng, không rõ có đang nhìn vào những dải nắng vàng vọt lọt vào nhà từ khung cửa tre.

– Cái Ninh chăm làm, nết tốt. Nhà nào có nó làm con dâu là phước nhà đó. Cô chớ lo lắng. – Bác Xuân an ủi.

– Mong rằng người ta thấy nó như vậy.

Continue reading “(Hoài Dương) Chương 3. Bẫy”
Thơ

(Thơ) Chiều vàng trước bưu điện

석찌니 43 copy

(credit: 진토피아)

 

Là dân không chuyên, chủ yếu viết theo cảm xúc.
Xin đừng mang bài viết đăng ở bất kỳ nơi nào khác.

 
Bài thơ được truyền cảm hứng từ bản cover 가을 우체국 앞에서 (Autumn Outside the Post Office) của Jin, bản gốc được trình bày bởi Yoon Do Hyun. Mình đã phải lòng và yêu mến màu giọng của anh từ bản cover này, cảm giác như nghe một bản ost phim của Ghibli.
 

CHIỀU VÀNG TRƯỚC BƯU ĐIỆN

thủa chớm thu
bên góc phố
giọng hát ai
ấm màu nắng
trong màu trời
vang lên những
lời tình ca
dịu dàng đưa
vào bình yên.

buổi chiều vàng
nơi bưu điện
có một người
mắt dõi theo
lá thu rơi
đám mây tàn
mà chờ đợi
một bàn tay
để vỗ về.
 

191103

.gemrose

ga tàu số (?)

#03

EJAxk8RVUAE0wCG : @Bn12vW

(credit: @Bn12vW)

#091219

thường Thuỷ retro rất đáng sợ, một phần vì đó là hành tinh chủ quản của mình. Nhưng lần này, Thuỷ retro mang đến cảm giác khá dễ chịu ở mảng thơ.

mình không quen viết thơ. Cảm giác khá bức bối khi phải tìm những từ, chữ có vần với nhau để mang đến giai điệu cho thơ. Nhiều khi, vì mải tìm mà cuối cùng lại thành không thật, đọc chỉ thấy sự cường điệu, là bắt chước màu thơ của ải của ai chứ không phải là mình. Thế nên mình rất ít viết thơ. Thậm chí còn nghĩ đó sẽ mãi là khiếm khuyết của mình khi dấn vào nghiệp viết.

nhưng thật kỳ diệu làm sao, vâng, phải nói là kỳ diệu rằng tháng qua mình lại có nhiều ý tưởng viết thơ hơn thường lệ. Các ý tưởng đến suôn sẻhơn, không ngập ngừng tìm mọi cách để có vần (ừ, dẫu là thơ tự do nhưng vẫn cần tìm từ vần với nhau để có giai điệu hơn – tự mình buộc mình là thế), không hề thấy chút giả tạo. Mình thường thấy thiếu liên kết với các bài thơ nhưng lần này, mình cảm thấy hào hứng với chúng rất nhiều, trong đó có cả một số bài thơ cũ.

hẳn đây là tác động của Thủy retro: chút nhìn lại ở mảng mình chưa có dịp giải quyết hoặc làm chưa xong. Một dịp tốt lành với kết quả là tài nguyên thơ thêm giàu hơn, thậm chí đến mức một tham vọng chợt xuất hiện sẽ in thơ thành tuyển tập là YOUTH.

 

nhưng tình hình với viết truyện lại không được tốt cho lắm.

sự bế tắc thường trực rất khó chịu. Tự dưng mình thấy nhớ khoảng thời gian 2-3 năm trước, có thể tạo ra bất kỳ tình tiết nào để đẩy cốt truyện lên cao trào. Giờ, cái tính xét logic quá kỹ càng khiến mình phải cân nhắc đủ thứ. Cứ thế ngày một dậm chân tại chỗ và sự nhạy cảm với thời gian của mình luôn là quá đà, luôn thấy thiếu thốn, sắp cạn kiệt. Liệu đây là giới hạn của mình sao: không thể xây dựng một thế giới fiction hoàn hảo của riêng mình, chỉ có thể viết trong tưởng tượng. Những bước đi chậm chạp thế này luôn khiến mình lo lắng.

 

.gemrose