
Cả đêm rồi Nhật Duật không ngủ được.
Người của quan xã bất ngờ đến chuyển lời rằng Dương sẽ ở lại Tây Thủy một đêm. Quyết định đột ngột như vậy đáng lẽ phải bị truy hỏi đến cùng. Ấy vậy mà phụ hoàng lại thản nhiên chấp thuận, chỉ phái người sáng mai đi cùng binh lính của quan để đưa Dương về.
– Phụ hoàng đúng là chiều chuộng em ấy quá thể! – Nhật Duật buột miệng nói ra lời bất mãn.
– Nếu con thấy không yên tâm, ngày mai có thể đi đón con bé, thay ta hỏi nó. – Phẩy tà áo, phụ hoàng bước đến ngồi trên giường. Nội giám Toàn đã chuẩn bị sẵn chậu nước và khăn mặt để cha rửa mặt. – Nhưng con đừng quên còn việc ở kinh thành. Chớ về trễ.
Trong thoáng chốc, sâu trong thâm tâm Nhật Duật lóe lên một tia lửa mãn nguyện. Song, nó vẫn mãi là đốm lửa le lói, không đủ đế sưởi ấm chàng qua trời đêm lộng gió. Cho đến sáng hôm sau, khi âm thanh gọi tên chàng vang lên giữa không gian vắng lặng của làng quê Tây Thủy, tia lửa ấy chợt bùng lên như pháo hoa ngày Tết. Trong ánh ban mai, Dương đi nhanh về phía chàng, gò má ửng hồng, đôi mắt tròn xoe thắc mắc tại sao chàng lại ở đây. Nhịp giọng trầm ổn, đều đặn nhưng dường như trong cô đang căng tràn nhựa sống. Chú gấu ngủ đông giờ đã tỉnh giấc đón xuân, nếu như theo cách nói của cô ngày trước.
Continue reading “(Hoài Dương) Chương 40. Dựng vợ gả chồng”














