Credit the original pic to the owner. Link: pinterest
Buổi sáng đầu tiên Dương thức dậy sau khi bác Xuân mất, không gian tĩnh lặng vô cùng. Ánh ban mai ngày đông vốn nhạt nhòa trong mắt cô khi ấy trở nên vô sắc. Chiếc giường trống trải. Gà trống lười nhác gáy lên âm thanh cô đơn. Nhạt. Dương thấy những ngày ấy tẻ nhạt lắm. Dương giờ cũng thấy mọi thứ thật nhạt. Chỉ có điều, cảm giác nhàn nhạt này nặng nề hơn một năm về trước. Vì người mất là máu thịt của cô.
Vô vị. Mọi thứ xung quanh đều vô vị. Món cháo dẫu cho thêm nước mắm vẫn nhạt. Nước chanh mật ong Thương làm cho như nước lã. Thuốc thang chẳng còn vị đắng. Có người đến thăm đấy, nhưng cô chẳng muốn tiếp. Tấm rèm phủ xuống, giam lấy tấm thân mảnh mai trong bóng tối.
Ngày cô tới vương phủ hỏi về bùa chú, gió heo may vẫn còn vương vấn nơi kinh đô. Từng đợt gió cứ thổi, cứ thổi. Vô vàn lá vàng không ngừng đung đưa, đung đưa. Gió vờn lá, như một trò chơi. Như hắn từng đối với cô. Và khi chiếc lá từ bỏ cuộc chơi để chạm đất, lòng người lại thấy lạnh lẽo như gió heo may. À, tâm can hắn vốn đã quen với sự lạnh lẽo. Từ ngày người ấy mất, từ ngày hắn nghi hoặc nguồn gốc bản thân, Ích Tắc hiểu rằng nhân tình là không cần thiết. Biểu lộ nhân tình cuối cùng chỉ để giữ thể diện, để đạt mục đích. Một lần an ủi làm thân để có một điệu nhảy. Một lần nhảy sông cứu người để có hôn ước. Một lần “trả nợ”, đổi lại hắn có thể cắt đứt nhân tình. Cô sẽ rời khỏi đây mãi mãi.
Nhưng đó là khi nào thì Ích Tắc không rõ. Hắn nhớ một lần cô đến hỏi phu nhân Huệ Túc về thiên thực. Câu trả lời chưa có thì hai người đã mắc vào trò chơi do chính hắn bày ra. Sau đấy là sự im lặng kéo dài. Hoặc cô không muốn tiết lộ. Lần gặp gỡ gần nhất, hắn đã buột miệng hỏi. Nếu cô không đáp chóng thôi, hắn sẽ vẫn còn tức giận với bản thân vì đã sơ suất để cảm xúc lấn át. Gương mặt ấy có thể gợi lên ký ức vương vấn hương sen cuối mùa. Thứ ký ức đã sinh ra thương tiếc, chậm rãi hóa thành oán niệm, để rồi thắp lên ngọn lửa dã tâm. Và dã tâm này không thể vì thứ nhân tình xuất hiện trong năm qua làm cho lung lay. Hắn xứng đáng có những thứ thuộc về mình. Cô và những thứ thuộc về cô, điệu cười lúm đồng tiền, ánh mắt, thanh âm giọng nói chỉ là cục đá cỏn con mà hắn sắp bước qua được.
Chú thích nhân vật: Eleanor Geminous – Song Tử Raymond Virgofield – Xử Nữ Gertrude Arisbury – Bạch Dương Issac Leopel – Sư Tử
– Cậu điên rồi! – Gertrude Arisbury thốt lên sau khi nghe Eleanor kể về một buổi chiểu đầy phiêu lưu của mình. – Bác Harold sẽ cấm túc cậu suốt đời nếu như biết được chuyện này! Và tớ không nói đến anh Leopel. Ngài ta sẽ đàm tiếu về cậu với bạn bè của mình và chẳng mấy chốc sẽ truyền đến tai cha cậu!
– Tớ có niềm tin mãnh liệt rằng ngài Virgofield sẽ không làm thế! Không phải vì thứ linh cảm tầm thường, mà vì chính anh ta cũng có mong muốn tìm hiểu chuyện này. – Eleanor bắt đầu giải thích khi thấy bạn mình nhíu mày khó hiểu. – Kết luận về vụ án sẽ được công bố vào ngày mai. Một vụ tự tử, nếu tớ nghe không lầm. Và sau chuyện chiều nay, dựa trên biểu cảm hoài nghi ở ngài Virgofield, tớ cam đoan ngài ta sẽ tìm đến tớ.
– Tớ thấy cậu vẫn đang suy đoán cảm xúc của ngài ta. – Gertrude nghi ngại. Thật may mắn vì Eleanor có một người bạn sẵn sàng đặt câu hỏi như tiểu thư nhà Arisbury, nhờ vậy cô càng có thể mài giũa phần lý tính trong con người mình.
“Xin bệ hạ, đó là lời cầu xin cuối cùng của thần. Nếu ngài thực lòng yêu quý thần, thực lòng thấy áy náy với chuyện năm xưa, thần xin ngài, đừng làm hại đến chúng!”
Một người có thể sống được bao lâu? Thời thiếu niên Trần Cảnh thường hay tự hỏi mình như vậy. U mất khi mới ngoài bốn mươi, vừa kịp thấy ông kế vị. Thầy cũng sớm nối gót theo bà rời khỏi nhân gian. Không lâu sau đấy, một cơn bão mới ập đến, để lại dư chấn đến gần hai mươi năm sau mới xuất hiện. Và cơn dư chấn ấy chính là người đàn ông ngồi trước mặt ông. Một người mà vẻ ngoài chỉ bắt đầu bị thời gian bào mòn. Trong khi hai mươi năm trước, người ấy không hề thay đổi so với lần giã biệt cuối. Đã ngoài sáu mươi hay chỉ mới bốn mươi? Cuộc đời của Đoàn Nghĩa có thể còn dài hơn cả Trần Cảnh hay bất cứ ai ông từng biết.
– Hai mươi năm qua anh ở đâu? Chúng tôi đều nghĩ anh đã chết.
Chén trà rót ra để nguội chẳng ai uống. Người ngồi lặng thinh mãi mới lên tiếng hỏi thăm.
– Thế ngươi có thất vọng khi gặp lại ta không?
Nguội rồi, trà chẳng còn vị. Thù sâu, lòng người lạnh ngắt. Bao năm rồi, điệu cười ấy vẫn không thay đổi. Bắt đầu từ ngày Trần Cảnh mới nhập cung, mỗi khi Đoàn Nghĩa giao cho ông một tá công việc, có những việc không nằm trong phận sự của một Chính thủ. Một đứa trẻ chỉ đơn giản nghĩ chúng bạn bắt nạt nhau. Sau này biết về quá khứ của Nghĩa, hiểu về thế sự, Trần Cảnh mới nhận ra nụ cười ấy không chỉ hướng về mình ông. Họ Trần – ấy mới chính là mục tiêu mà sự khinh khỉnh và nỗi căm hận ẩn sau điệu cười nhắm tới.
các mục tiêu và hy vọng mình đề ra cho năm nay đều… hỏng sạch. xoay vòng trong guồng quay công việc mới khiến mình khó tìm được thời gian và năng lượng để viết hoặc vẽ. những khi vẽ là lúc hiếm hoi mình thư giãn, những khi viết là vì mình biết mình muốn viết gì từ trước. thành ra, kết quả trong năm nay không hề sánh bằng năm ngoái.
tổng kết, mình chỉ viết được: – 6 chương “hoài dương”: một con số vô cùng ít ỏi. tuy mình có thể kết thúc năm bằng một cao trào nhưng mình vẫn muốn viết thêm nữa so với kế hoạch đầu năm đặt ra. – 2 chương “ngai vàng rỉ máu”: so với năm ngoái ko hề thay đổi, vẫn hi vọng năm tới có thể xúc tiến nhanh hơn để hoàn thiện sớm. – 1 chương “trà hoa”: vốn dĩ, mình muốn viết thêm 1 chương nhưng mình quyết định sẽ đầu tư thêm chất xám vào dàn ý tổng thể trước khi triển khai thêm. – 1 chủ đề 7notes: à, cái này nhắc đến thì buồn. năm nay mình “tịt” ý tưởng vẽ tranh trầm trọng. may mắn đến cuối năm vẫn vẽ được 1 chủ đề thấy thỏa mãn. – 1 practice drawing: đây là dự án năm, và mình nghĩ năm sau mình sẽ tiếp tục với một loại màu khác. – 1 playlist
năm nay bài viết ít ỏi nhưng có một thành tựu vô cùng to lớn: blog đạt 10k view! vì vậy, mình hy vọng năm sau bản thân có thể cân bằng thời gian tốt hơn để viết nhiều hơn, không phụ lòng những ai từng đến đây “thưởng trà”.
Lần đầu Vương tử Rồng kể với Maxflame về kế hoạch của mình, anh không khỏi bán tín bán nghi. Hắn thuộc tộc Người dưới lòng đất, việc lời của hắn không đáng tin là chuyện tất nhiên. Nhưng hắn và tiểu thư Jill sắp trở thành vợ chồng và giữa hai bên đã có hiệp ước hòa bình cùng chống lại Nữ vương Bạc, điều đó khiến Maxflame dao động trước lời của hắn. Nhưng Alphaeus bắt đầu nói về một cựu vương khác và anh kết luận rằng, hắn còn là một người hoang tưởng điên rồ.
– Còn một cựu vương khác ở đây. Không, nói đúng hơn là người ấy đã luôn ở đây kể từ khi Narnia thức tỉnh sau Đại hồng thủy.
– Ý ngươi là…? Không thể nào…! Người ấy đã chết!
Maxflame đánh rơi một nhịp tim. Anh đang trông chờ đám người dưới lòng đất sẽ chuẩn bị viện cớ chối bỏ sự yếu kém tai hại trong chuyện hộ tống Jill, để tiểu thư rơi vào tay của Nữ vương Bạc. Nhưng kể có suy đoán ra được bao nhiêu lý do, Maxflame tuyệt đối không thể nghĩ tới đến người ấy.
Họa cụ: – Màu Oil pastel Cá voi – Giấy vẽ Maruman 126.5 gsm. Warning: – Không mang tranh đi chỗ khác khi chưa có sự cho phép của mình và coi đó là của bạn.
Năm 2023 là một năm thử nghiệm. Loại màu đầu tiên mình thử là oil pastel – màu sáp dầu. Thú thật, mình từng có trải nghiệm ko tốt về màu sáp khi còn đi học, ví dụ như dễ dính tay. Thế nên, mình đầu tư một hộp màu giá kinh tế nhưng chất lượng ổn (theo giới thiệu), và đó là màu Oil Pastel Cá voi. Sau khi xem các clip tham khảo và tự mình trải nghiệm, một lần nữa mình thay đổi quan điểm khi dùng những loại màu mình từng dùng khi còn đi học (màu nước, chì màu). Tất cả đều có thể đem lại niềm vui với điều kiện màu tốt và biết cách dùng.
Còn nhớ mùa lũ ở Tây Thuỷ, Dương chỉ biết ngồi im thin thít trên phản. Vì không có đồ điện, nước không quá bẩn nên có gan thả chân nghịch nước vài lần. Vừa lạ vừa lo. Trải qua mùa lũ thứ hai vẫn thế. Nhưng giờ là người trong cung nên Dương không còn cảm thấy bất tiện nhiều như ngày trước. Từ sớm, bệ hạ đã cho người thông cống rạch. Tuy nước có dâng từ các ao hồ nhưng không quá cao, chẳng bằng các phường gần sông ngòi, nước ngập đến độ có thể chèo thuyền bắt cua bắt cá.
Chị Huy Thái, chị gái của Hoàng hậu, người con gái thứ ba của Khâm Minh Đại vương, nhân dịp vừa “thôi chồng” liền rủ người em gái lần đầu gặp mặt là cô dạo kinh thành, bất chấp mấy lời cằn nhằn “có cũng như không” của em mình. Ơ, không nhẽ chị lại ngồi ở nhà thương tiếc vì hòa ly, trên đời còn bao nhiêu thú vui mà một nữ nhân như em chưa thể biết tới vì cứ cắm đầu chăm lo cho nhà anh ta. Ấy là lý lẽ cuối cùng chị Thái đưa ra, đến cả Thượng hoàng cũng chỉ biết thở dài, phẩy tay để chị ấy dẫn Dương đi, không quên dặn dò chăm lo cho cô cẩn thận và phải về sớm.
Gọi là đi chơi nhưng thực chất trong chuyến đi này, Dương nghe chị Thái nói về việc trị thủy, cuộc sống của người dân vào mùa lũ nhiều hơn. Sau khi lũ rút, đồ đạc trôi nổi cũng được gom về, trâu bò của nhà nông chẳng may bị lũ cuốn đến chết được thu về để mổ thịt một là đãi làng xóm, hai để tích trữ. Vì đã quen với mùa lũ nên những chuyện như này là “chuyện thường ngày xảy ra ở huyện”. Chỉ có chuyện trẻ em trượt chân chết đuối thì người ta vẫn không thể nào quen được. Bởi vậy, quan quân thường xuyên thị sát để ứng phó cứu dân kịp thời. Người dẫn đầu hôm nay là Ích Tắc.