
Dương hay bảo mình không hợp với vận động tay chân. Ích Tắc cho là do cô chưa tìm được việc gì hứng thú để làm. Vì nếu có ai đó chú ý đến bộ dạng cô ngày hôm nay, chắn chắc không một ai có thể nghĩ rằng cô là một người lầm lì, thích ở nhà. Đôi chân thoăn thoắt đi từ tiệm hàng này đến tiệm hàng khác. Đứng trước thanh lâu còn tò mò muốn vào thử. Dĩ nhiên sẽ có lúc cô dừng lại nghỉ ngơi. Nhưng một khi đã lấy lại sức, cô tự khắc tìm đến một hàng quán nào đó mà mình để ý trong lúc ngồi nghỉ.
– Tại sao lại là chợ? – Ích Tắc tò mò hỏi khi cả hai dừng trước một quầy kẹo mạch nha.
– Nếu như anh muốn biết về văn hóa của một đất nước, chợ chính là nơi đầu tiên anh nên tới!
Trước khi hắn bày tỏ thêm quan điểm, cô đã phát ra một âm thanh cao chót vót và chạy về phía khu chợ của người ngoại quốc.
– Tôi không nghĩ là có người Hồi Hột ở đất Việt! – Dương reo vui, đôi mắt lấp lánh lướt nhìn những món hàng không nghỉ ngơi.
– Sai rồi. Thực chất họ là người Tống lánh nạn ở Đại Việt. Vì không muốn bị lộ thân phận cho người Nguyên, họ tự nhận mình là người Hồi Kê (1). – Lựa lúc chủ tiệm lấy thêm vải lụa, Ích Tắc nói thầm vào tai cô.
– Ra là vậy. Nhưng anh phải công nhận, lụa của họ rất mềm!
Vén tấm vải ngăn cách với hắn, ánh mắt cô thật lấp lánh và khuôn miệng không ngừng cong lên thành nụ cười. Trước khi hắn bước sang chỗ cô, bàn tay nhỏ xíu ấy đã buông khỏi vải lụa, chạy theo tiếng gọi của chủ tiệm.
Continue reading “(Hoài Dương) Chương 24. Chốn kinh kỳ”





