
Credit original pic to the owner
Khi sao Mai còn tỏa sáng trên bầu trời và gà gáy chuyển canh, bác Xuân, như bao phụ nữ khác ở làng Tây Thủy, đã sớm trở mình thức giấc. Sau khi họ Đỗ làm đám cưới cho con trai, bác có thêm cô con gái lo việc bếp núc, đi chợ sớm. Nhưng vì là dâu mới, lại quen kiểu ăn ở có kẻ hầu người hạ, khó khăn lắm Hiền rời khỏi chăn ấm nệm êm mà không ngáp lên ngáp xuống.
Được hai bữa bác Xuân cùng đi chợ, những ngày sau đều là một mình Hiền đi, thành ra nàng cứ lúng túng quên này quên nọ. Những món Hiền quên tuy đều là món vặt vãnh nhưng trong mắt bác Xuân lại không hề nhỏ chút nào. Mỗi khi thế bác lại chẹp lưỡi nhíu mày, hôm nào trong người khó chịu thì nói lớn cho cả Phú lẫn Dương đều nghe. Như hôm nay chẳng hạn, vì quên mua rau mùi mà Hiền bị bác nhắc nhở miết không thôi.
Continue reading “(Hoài Dương) Chương 10. Trước lạ sau quen”






