Thơ

(Thơ) phản chiếu

credit pic to the owner

Là dân không chuyên, chủ yếu viết theo cảm xúc.
Xin đừng mang bài viết đăng ở bất kỳ nơi nào khác.

phản chiếu

tôi sợ có ngày
bản thân là gương phản chiếu
của mọi điều tồi tệ
tôi từng sống chung

thật tội nghiệp,
tôi ấy
cứ mãi mong mình dịu dàng
đã có lúc tôi cố gắng
ân cần hơn một chút
khi tôi cho rằng mình đã “tốt” hơn
mọi điều tồi tệ lại quay về

tại sao tôi lại
chỉ thấy những điều xấu
tại sao tôi cứ
nhớ mãi những chuyện âu sầu
rồi ngày nọ,
tôi trở thành tấm gương
in bóng sự gay gắt, độc đoán, tức giận

Continue reading “(Thơ) phản chiếu”
[Tiểu thuyết] Hoài Dương

(Hoài Dương) Chương 21. Sớm mai tỉnh dậy…

Credit original picture: bonzo

Đôi khi, Trần Khâm nghĩ rằng kiếp trước của mình là một chú cá. Tựa như những con cá được mang về nuôi trong hoàng cung, đến đúng giờ, chúng sẽ được cho ăn, thay nước; được trăm người săn sóc, được ngàn người nâng niu. Những khi ngồi ở thủy đình khuất trong tẩm cung, cậu tự hỏi đôi mắt của chúng đang trông đợi điều gì. Sẽ như những đứa trẻ trông mẹ đi chợ, chúng đang chờ người cho ăn? Hay, là hình ảnh phản chiếu của cậu, một lòng nhìn về phía trời xanh, vượt ra khỏi bốn bề bí bách? Nếu thực sự từng là một chú cá, Trần Khâm không có ý định kiếp này sẽ chỉ quẩn quanh trong bốn bức tường. Lần trò chuyện với cô Dương đã nhen nhóm một ý nghĩ mãnh liệt, rằng cậu có thể làm bất cứ điều gì mình muốn.

Không lâu sau khi nói chuyện với sư trụ trì, thầy Bảo Văn (1) đến khuyên giải Trần Khâm. Đi theo thầy còn có binh lính mấy chục người.

– Bọn họ rất lo lắng cho người đấy Thái tử. Nửa đêm họ cho người đến phủ thần, hy vọng thần có thể đưa ngài trở lại hoàng cung. – Thầy ôn tồn trò chuyện.

Continue reading “(Hoài Dương) Chương 21. Sớm mai tỉnh dậy…”
[Tiểu thuyết] Hoài Dương

(Hoài Dương) Chương 20. Đêm dài lắm mộng

Credit original pic to the owner. Link: Pinterest

Chết tiệt! Chết tiệt! Chết tiệt! Có chửi thêm nhiều lần nữa cũng không giúp Dương hạ hỏa. Nhưng cô đâu còn có thể làm gì khác ngoài chửi thề? Cơn tức tối khiến Dương chẳng muốn làm gì, ăn không nổi, nằm cũng không xong. Một đêm tỉnh dậy cứ nghĩ mọi việc sẽ ổn, nhưng chưa đến trưa thì cả người đã lạnh toát, phải khoác thêm áo đối khâm mỏng dẫu bên ngoài xuân đã gõ cửa.

– Bẩm công chúa, nô tì đã mang bát thuốc giảm đau đến rồi ạ.

Dương nhăn nhó đón lấy bát thuốc từ chị Quỳnh, cắn răng nuốt thứ nước đắng ngắt. Nếu ở hiện đại, cô chỉ cần một viên panadol, nhưng bây giờ cô đang ở thế kỷ 13, đây là cách duy nhất để cô vượt qua cơn đau đáng sợ và khủng khiếp này. Phải ngừng lại hít thở mấy lần mới uống xong, Dương vội vàng vớ lấy miếng bánh ngọt trên bàn ngay sau khi đưa lại bát cho thị nữ.

Continue reading “(Hoài Dương) Chương 20. Đêm dài lắm mộng”
[Tiểu thuyết] Hoài Dương

(Hoài Dương) Chương 19. Tâm tư

Credit original pic to the owner. Link: Pinterest

Hoa Tâm không thường hay vào cung. Thay vào đó, cô thích đến phủ Chiêu Quốc. Nhưng đến phủ Chiêu Quốc cần lý do, còn nhập cung thì chỉ cần danh phận con gái của Nhân Thành hầu, cháu gái của Trung Vũ Đại vương (1) là có thể tùy ý ra vào. Nếu không phải Thượng hoàng vừa đem về một nghĩa nữ, Hoa Tâm không cần phải dùng đến thân phận này quá nhiều. “Người ta chỉ là đứa vất vơ vất vưởng ở làng còn được làm nghĩa nữ, tại sao con lại không thể?”, cha không ngừng nhắc nhở, đến anh cả cũng thêm vào mấy lời, như thể chính việc cô lơ là tiến cung thăm hỏi Thượng hoàng và bệ hạ là lý do gia đình không được nhận hoàng ân. Nhưng từ khi ông nội mất, có bao giờ nhà này được vua biệt đãi. Mọi ơn vua đã dành cho nhà người họ hàng Nhân Huệ hầu với đứa con trai lớn được phong làm Thiên tử nghĩa nam (2).

– Cô đến tìm chú Chiêu Quốc sao? Tiếc quá, hôm nay chú ấy bận việc nên đã về sớm, không ở lại chỗ cô Chiêu Anh.

Continue reading “(Hoài Dương) Chương 19. Tâm tư”
[Tiểu thuyết] Hoài Dương

(Hoài Dương) Chương 18. Sóng ngầm

Credit original pic to the owner. Source: Pinterest

Kết bạn đã sớm trở thành chuyện khó nhọc đối với Dương. Không rõ từ khi nào cô bắt đầu thu kín lòng mình. Dường như khi trưởng thành ai rồi cũng sẽ thế, chỉ hợp thành nhóm với những người có quen biết từ trước hoặc ngồi cạnh mình. Huống hồ chi lại còn là bậc trưởng bối, cách biệt bảy thế kỷ. Ấy thế mà Dương lại nhanh chóng thân thiết với vị phu nhân Hoàng thị người Tống. Hẳn vì sự đồng cảm đến từ việc cùng là người ở vùng đất khác học thêm thứ ngôn ngữ khác để hòa nhập. Nếu không bận việc gì, Dương đều ghé đến chỗ của phu nhân, nghe bà kể chuyện thời Tống, thời Hán và nhiều thời đại trước. Còn cả chuyện coi số, nhất là khi cảnh nước mất nhà tan quá đau thương để nhắc tới. Cô cũng hay cùng bà luyện chữ. Nét chữ của phu nhân thanh thoát, đậm nhạt rõ ràng đẹp mê ly, chữ của Dương tuyệt nhiên không thể sánh bằng. Dẫu vậy, phu nhân vô cùng kiên nhẫn chỉ dạy cô, không hề có ý chê cười. Mới đây thôi, bà còn đem một khúc vải mới tặng cho cô, mách nhỏ mấy kiểu phối thêu họa tiết mà nam nhân thích. Cùng với sự hướng dẫn tận tình của chị Quỳnh và cái Thương, Dương bắt đầu học thêu thùa. Thứ đầu tiên cô may là một chiếc túi thơm dành cho dịp đặc biệt. Biết rằng tốc độ lẫn hoa tay đều không bằng người khác, Dương đều tranh thủ sau khi vấn an, đôi khi còn một công hai việc, lấy đồ ra thêu trong lúc ôn lại sách vở.

Continue reading “(Hoài Dương) Chương 18. Sóng ngầm”
[Tiểu thuyết] Hoài Dương

(Hoài Dương) Chương 17. Hồi kinh

Credit original pic: Howard Somerville

Điểm khác biệt lớn nhất giữa Lê Kiều Trâm với các anh chị chính là việc nàng được sinh ra khi đường công danh của gia đình bắt đầu rộng mở. Trong họ có người làm thầy của Chiêu Minh Đại vương (1), còn cha vừa được bổ nhiệm là chủ trại Thanh Hóa. Lớn lên trong nhung lụa, thế giới của Kiều Trâm như miếng chè lam phủ đầy vị ngọt của mật mía. Chè thêm đậu phộng hóa thành hoa điểm trên bánh, tựa như khi Chiêu Văn vương lưu trú tại phủ cha, càng khiến cho tuổi trăng tròn của nàng thêm phần dịu ngọt.

Continue reading “(Hoài Dương) Chương 17. Hồi kinh”
[Tiểu thuyết] Hoài Dương

(Hoài Dương) Chương 16. Chiêu Anh

Credit original pic to the owner.

Trước khi nhập cung, Dương đã được báo về lễ thụ phong của mình chỉ gồm bái tế tông đường và một tiệc rượu với họ hàng trong tộc. Mọi thứ đều được tiết chế nhất có thể, hẳn vì một trong những điều kiện cô đưa ra. Dẫu vậy, Thượng hoàng vẫn cho cô danh dự, làm một bữa tiệc long trọng, khách quý đến không ít. Sân trong cung được trải thảm lớn, các bàn cỗ được sắp thành hai hàng, đèn giăng đầy trong điện rực rỡ vô cùng. Sau khi bái tế ở Thái miếu ngay trong Hoàng thành, người người kéo về cung Thiên Bảo của Dương để ăn tiệc. Vị nào vị nấy đều là người bước ra từ trong sách sử, các vương gia dáng vẻ oai nghiêm, các công chúa duyên dáng, má phấn tóc cài hoa. Dẫu là ở Thái miểu hay cung Thiên Bảo, ánh mắt họ đều dõi về phía bàn cỗ đầu tiên bên dãy phải của Thượng hoàng.

Continue reading “(Hoài Dương) Chương 16. Chiêu Anh”
[Tiểu thuyết] Hoài Dương

(Hoài Dương) Chương 15. Xuân khởi

Credit original pic to the owner.

Kể từ ngày thánh chỉ được ban ra, chuyện Dương nhập cung làm nghĩa nữ xác định không còn đường lui, Ích Tắc thường xuyên lui tới nhà họ Đỗ hơn hẳn. Không như mọi lần trước, hắn đường đường chính đến chơi nhà với lời mời từ cô nghĩa nữ nọ, nhận được sự đón tiếp không thể nồng hậu hơn của vợ chồng họ Đỗ.

– Đây là cung Thánh Từ là nơi ở của Thượng hoàng. Phía Tây khu chính điện là cung Quan Triều của Quốc gia. – Chậm rãi chỉ vào từng vị trí trên bản đồ, Ích Tắc cẩn thận giải thích từng nơi cho Dương. – Hậu cung nằm ở đây. Hiện tại chỉ có Hoàng hậu và Phu nhân Hoàng thị (1) của Thượng hoàng cùng các công chúa ở đây, tổng cộng năm người.

– Ít vậy thôi sao? – Dương không giấu nổi sự ngạc nhiên. Cô cứ nghĩ hậu cung sẽ đông đúc phi tần như trong những bộ phim cung đấu, thậm chí còn vẽ ra sẵn viễn cảnh tranh sủng giữa các phi tần của Quốc gia. Nhưng có lẽ cô đã “lo bò trắng răng”. Như vậy càng hay, cô không cần phải lo nghĩ nên cảnh giác vị phi tần kia hay “nói ngon nói ngọt” với vị phu nhân nọ.

– Ừ, có dì mất sớm, có dì xuất gia, có dì đã xuất cung ra ở tại phủ con mình như mẹ của Vũ Uy (2). Quốc gia lại không lấy thêm thiếp. Con gái của Thượng hoàng, tức là chị của hai chúng ta đều đã hạ giá, chỉ còn mỗi Ngọc Miên.

Continue reading “(Hoài Dương) Chương 15. Xuân khởi”