
Dương tiếp tục khám phá ra một thú vui mới. Ấy là nhờ vào khả năng chịu khó làm quen với người hoàng tộc, nói một cách thân thuộc hơn, những người trong nhà mình.
– Đời người ngắn lắm. Hai đứa đã sống cùng một nhà thì không thể không nhìn mặt nhau. Giận dữ chỉ thiệt cho con.
Những ngày học với Nhật Duật, Dương đều nhẩm chúng năm lần trước và sau buổi học. Đến ngày thứ ba, lời khuyên của Thượng hoàng không còn mang lại cho cô cảm giác ấm ức vì phải hạ mình làm lành trước. Thay vào đó, lời nói mở cánh cửa của sự thanh bình, nhắc nhở cô một điều mà bản thân dễ quên đi vì cơn giận che mờ mắt: sống sao cho thoải mái. Giận dữ vụn vặt, giữ khoảng cách với tất cả mọi người sẽ chẳng thể giúp cô sống dễ dàng hơn, nhất là ở thời đại mình không thuộc về. Cô bắt đầu hỏi, về bất cứ điều gì mình thấy hứng thú. Cô không còn quanh quẩn ở cung Thiên Bảo hay Thánh Từ cũng như chỗ phu nhân Hoàng thị. Cô nói chuyện nhiều hơn, không chỉ với Thượng hoàng hay Ích Tắc. Dần dà, cô tìm thấy nhiều thứ để học hơn là thêu thùa, học chữ hay nấu trà.
– Con có thể đầu hàng không?
Tiếng ca cẩm của công chúa Thiên Thụy chen ngang dòng suy nghĩ của Dương trong chốc lát. Hàng lông mày nhướn lên, đôi mắt Dương dời khỏi bàn cờ vây, nhìn về phía cô công chúa tầm tuổi cái Hiền. Nàng ta ngả người ra phía sau một cách chán nản, bên cạnh công chúa Bảo Châu ngáp ngắn ngáp dài. Ngay từ khi bắt đầu, Thiên Thụy đã muốn nhanh chóng kết thúc ván cờ.
– Con chuẩn bị làm dâu nhà võ tướng. Chút cờ này không chỉ là thú tiêu khiển mà còn dạy con về binh pháp. Tốt nhất con nên tập trung suy nghĩ đi.
Continue reading “(Hoài Dương) Chương 22. Chuyện cũ”






