
Không ai trong cung không biết Thiên Cảm có sở thích chơi cờ. Đến mức, trong số của hồi môn do Hưng Đạo vương chuẩn bị có một bàn cờ vây gỗ trúc với quân cờ làm từ ngọc quý. Nếu để những quân cờ này dưới ánh mặt trời, sắc xanh lục thẫm của chúng sẽ càng trở nên lấp lánh, rực rỡ. Vì quá quý giá nên nàng hiếm khi lấy bộ cờ ra, trừ những khi cần suy ngẫm.
– Em đến rồi à? – Thiên Cảm hào hứng chào đón khách quý. Với nụ cười lúm đồng tiền và tà áo đối khâm xanh mướt như màu sắc của quân cờ, Chiêu Anh như thể đến cùng với một cơn gió mát lành. – Lại đây chơi một ván với chị. Sau mấy ngày qua, Bảo Châu chỉ biết lăn ra ngủ. Trước đó nó còn thắc mắc tại sao chị lại có sức để chơi trò này. Đến cả trưởng quản của ta cũng nói vậy.
– Mỗi người một tính. – Chẳng ngần ngại ai, mà thực ra cô ấy cũng không cần ngại ngùng, Chiêu Anh tự nhiên chào đối thủ và đặt một quân cờ lên vị trí mở trận quen thuộc.
– Chị biết em sẽ nói thế. – Nở nụ cười hài lòng, Thiên Cảm quân trắng ở góc đối diện. – Thực lòng, không ai trong cung này làm chị nghĩ tới khi lấy bộ cờ ra. – Những quân cờ đầu tiên vốn là từ trong sách mà ra nên không cần chờ đợi lâu, nàng và Chiêu Anh đã hoàn thiện thế trận khai cuộc. Và giờ, trò chơi đấu trí mới thực sự bắt đầu. Ấy là thú vui mà Thiên Cảm tìm được trong cờ vây, và nàng cũng hi vọng, chứa đựng lời giải cho những chuyện dạo gần đây. Những chuyện mà đối thủ ngồi đối diện nàng là nhân vật chính.
Continue reading “(Hoài Dương) Chương 33. Tháng năm đã xa”



